Văn mẫu lớp 6

Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn

Đề bài: Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn.

Bài làm

Mẹ em là một bác sĩ làm ở bệnh viện cách nhà hơn chục cây số. Làm bác sĩ, mẹ thường hay phải đi trực đêm. Biết mẹ bận và từ bé được mẹ rèn giũa nhắc nhở nên em cũng có thói quen tự giác học bài. Mẹ thường rất yên tâm, tin tưởng ở em. Vậy mà, một lần em đã mắc lỗi khiến cho mẹ buồn. Chuyện đã qua lâu rồi nhưng cho đến bây giờ nghĩ lại, em vẫn thấy thương mẹ quá, chỉ vì một lần mải chơi mà em đã thiếu chút nữa đánh mất đi lòng tin của mẹ với em.

Tối hôm đấy, một tối như bao tối khác, mẹ còn ăn chưa xong đã có điện thoại gọi đi vì có bệnh nhân phải cấp cứu. Mẹ bảo hôm nay không phải là ca trực của mẹ nhưng việc đột xuất nên mẹ phải đi, con học bài rồi nhớ đi ngủ sớm để mai dậy đúng giờ. Em vâng dạ rồi ăn xong thì đồng hồ điểm bảy giờ tối.

Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn

Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn

“Đức ơi, Đức ơi!”

Đúng là tiếng thằng Tùng gần nhà gọi em rồi. Em chạy ra đón Tùng vì đoán là Tùng có bài gì khó sang hỏi mình đây. Ra đến nơi, Tùng thì thầm vào tai em: Này, có ra quán internet nhà cô Hương chơi tí không? Em ngần ngừ: Nhưng tớ chưa học bài. Tùng nài nỉ: Thì chơi xong về học có muộn đâu. Tớ cũng chỉ có hai mươi nghìn bố vừa cho, muốn chơi lâu cũng không được mà. Hai đứa chơi độ một tiếng xong mỗi đứa ăn que kem rồi về học.

Nghe Tùng rủ, em nghĩ nhà thì không có ai, mẹ thì đi trực, bố cũng đi công tác mấy ngày rồi, đi tí rồi về cũng chẳng sao. Em bảo Tùng: Ừ thì đi.

Đến quán internet, cô Hương niềm nở đón chúng em. Cô hỏi chơi bao lâu. Em đáp liền: Dạ một tiếng ạ! Cô nhìn hai đứa và bảo: Thế có bao nhiêu tiền? Rồi cô bảo chơi hết hai mươi nghìn nhé. Thằng Tùng gật gật cái đầu. Ơ hay, rõ là nó bảo với em còn bớt lại tiền ăn kem, em vẫn nhớ mà nhưng ngại nó không muốn nhắc, sợ nó bảo em tham ăn.

Chúng em ngồi vào chơi là bảy giờ rưỡi tối. Loáng cái đã tám giờ rưỡi. Em nhắc Tùng về thôi, Tùng như không nghe thấy em nhắc, chả nói gì, cứ mải: chiu, chiu, soạt…, mắt dán vào màn hình. Tùng chơi quen rồi còn em chơi lần đầu, thua suốt nên em cũng không thích. Bỗng Hùng quay sang chọn bài khác cho em. Bài Tùng chọn chơi dễ hơn, em đã thắng và dần dần thấy thích. Thỉnh thoảng em vẫn đưa mắt nhìn đồng hồ ở góc phải màn hình rồi về sau càng chơi càng say, em không còn để ý gì nữa. Rồi em thấy mọi người chơi xung quanh lần lượt tắt máy ra về. Bất giác, nhìn đồng hồ đã mười một giờ đêm. Em cuống quýt giục Tùng về. Giục mãi bạn ấy mới chịu đứng lên trả tiền cho cô Hương. Cô bảo: các cháu chơi ba tiếng rưỡi, cô khuyến mại nửa tiếng, còn ba tiếng mỗi đứa hết mười hai nghìn. Thằng Tùng móc túi đưa cô hai mươi nghìn, nợ lại cô bốn nghìn. Cô bảo bận sau đến chơi trả nốt cho cô.

Loading...

Trên đường về, mi mắt em nặng trĩu chỉ muốn ngủ. Định rằng về sẽ ngủ một giấc sáng hôm sau dậy sớm học và mẹ cũng không thể biết được. Nhưng em vừa về đến cổng thì mẹ cũng dừng xe trước mặt em. Em cuống quýt: Mẹ, mẹ, mẹ về rồi ạ! Ừ, thế hai đứa đi đâu về muộn thế này? Thằng Tùng không chào cũng không trả lời mẹ, nó lẩn luôn.

Biết không giấu được mẹ, em đành khai thật hết. Mẹ bảo giờ muộn rồi, đi ngủ. Trưa mai đi học về mẹ nói chuyện. Em thấy mẹ lấy điện thoại gọi cho bác trưởng khoa nói là nhà ngày mai có việc xin nghỉ buổi sáng.

Sáng hôm sau em đi học mà cứ nghĩ mẹ hẹn em buổi trưa chắc cũng để mắng em một trận nhưng sao mẹ lại phải nghỉ cả buổi sáng như vậy. Nỗi niềm băn khoăn, lo lắng theo em suốt cả buổi học. Buổi học dài hơn bao giờ hết ấy cũng trôi qua, em bước từng bước về nhà, lòng nặng trĩu. Nhưng về nhà em không thấy mẹ đâu mà lại thấy bố ở nhà, mặt bố đầy lo âu. Bố bảo bố về từ sáng, thấy mẹ ốm nên đưa mẹ vào viện, giờ bố chuẩn bị mang cơm cho mẹ. Em xin bố cùng đi thăm mẹ.

Vào đến giường bệnh của mẹ, em thấy hai giọt nước mắt lăn trên má mẹ, mẹ thấy em quay luôn vào vách. Bố lấy cơm dỗ dành mẹ ngồi dậy, bón cho mẹ từng thìa. Bố bảo em ăn cùng với mẹ cho mẹ vui. Em nghe bố cũng cố ăn mà miệng đắng ngắt vì nghĩ rằng chính em đã làm mẹ buồn. Chắc đêm qua đi trực về, bắt gặp cảnh em trốn đi chơi khiến mẹ suy nghĩ không ngủ được nên mới ra nông nỗi này. Em tự trách mình quá. Em định nói lời xin lỗi mẹ nhưng em vừa: “Mẹ ơi” thì mẹ lấy tay xua không cho em nói. Lúc bố đi ra ngoài gặp bác sĩ để hỏi về bệnh tình của mẹ thì mẹ bảo: Con định nói gì thì nói đi. Em nắm chặt tay mẹ vừa khóc vừa nói: Con biết lỗi rồi, con xin lỗi mẹ, mẹ đừng buồn đừng ốm nữa nhé. Mẹ xoa đầu em và nói: Hôm qua con làm mẹ buồn thì ít nhưng mẹ lo thì nhiều. Đêm hôm trẻ con đi ra khỏi nhà dễ gặp chuyện không hay mà thức khuya chơi điện tử nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe.

Sau lần ấy, em luôn tự giác trong học tập, rèn luyện, không để cho bố mẹ phải lo lắng. Mãi sau này em mới đủ dũng cảm để nói với bố về nguyên nhân của lần mẹ bị ốm ấy là tại em. Bố em bảo, mẹ con lúc nào cũng thương bố con mình. Mẹ luôn có lòng vị tha như vậy nên con đừng bao giờ làm cho mẹ buồn nữa nhé. Nghe bố nói, em chỉ biết “Vâng ạ, con nhớ rồi ạ” mà vẫn chưa hết ân hận vì buổi tối hôm ấy đã làm cho mẹ buồn.

Tuấn Đức

 

Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn
5 (99.83%) 482 đánh giá

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Từ khóa tìm kiếm:

  • kể về 1 lần em mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lớp 6